|
Chương: 1
2
3
4
5
6
7
8
9
10
11
12
13
14
15
16
17
18
19
20
21
22
23
24
25
26
27
28
29
30
31
32
33
34
35
36
37
38
39
40
41
42
43
44
45
46
47
48
49
50
51
52
53
54
55
56
57
58
59
60
61
62
63
64
65
66
67
68
69
70
71
72
73
74
75
76
77
78
79
80
81
82
83
84
85
86
87
88
89
90
91
92
93
94
95
96
97
98
99
100
101
102
103
104
105
106
107
108
109
110
111
112
113
114
115
116
117
118
119
120
121
122
123
124
125
126
127
128
129
130
131
132
133
134
135
136
137
138
139
140
141
142
143
144
145
146
147
148
149
150
Chương 137 Trên bờ sông Ba-by-lon 1 Bờ sông Ba-by-lon, ta ra ngồi nức nở mà tưởng nhớ Xi-on; 2 trên những cành dương liễu, ta tạm gác cây đàn. 3 Bọn lính canh đòi ta hát xướng, lũ cướp này mời gượng vui lên: "Hát đi, hát thử đi xem Xi-on nhạc thánh điệu quen một bài! " 4 Bài ca kính CHÚA TRỜI, làm sao ta hát nổi nơi đất khách quê người? 5 Giê-ru-sa-lem hỡi, lòng này nếu quên ngươi, thì tay gảy đàn thành tê bại! 6 Lưỡi xướng ca sẽ dính với hàm, nếu ta không hoài niệm, không còn lấy Giê-ru-sa-lem làm niềm vui tuyệt đỉnh của tâm hồn. 7 Lạy CHÚA, xin nhớ lại ngày Giê-ru-sa-lem thất thủ, để trừng phạt con cái Ê-đôm. Ngày ấy chúng reo hò: "Phá nó đi, phá cho bình địa." 8 Gái Ba-by-lon hỡi, đồ trời tru đất diệt! Phúc thay người xử lại với mi, như mi đã xử với ta! 9 Phúc thay người bắt những con thơ của mi mà đem đập vào đá. Phiên bản Thánh Kinh điện tử trong cơ sở dữ liệu được số hóa từ bản dịch của Nhóm Các Giờ Kinh Phụng Vụ |