AI LÊN XỨ LẠNGĐể chuẩn bị nhận trách nh

iệm, tôi đã làm một chuyến viếng thăm Lạng Sơn. Chuyến đi đã gây ấn tượng mãnh liệt làm dâng lên trong tôi những tâm tình dào dạt.
Tâm tình của một người được sai điLạng Sơn là vùng dân cư pha tạp. Đủ mọi chủng tộc: Người Tày, người Nùng, người Thái, người Hoa, người Kinh sống chung với nhau. Người Kinh chỉ là thiểu số (15%). Người Công giáo rất ít (0,2%)
Nhìn Lạng Sơn, tôi nhớ đến Galilê. Galilê cũng là nơi dân cư pha tạp, bị những người Giêrusalem toàn tòng coi là vùng đất dân ngoại. Nhưng Galilê chính là điểm hẹn Đức Giêsu chọn để gặp gỡ các Tông đồ lần cuối cùng. Tại đây, trước khi lên trời, Người sai các Tông đồ đi rao giảng Tin Mừng cho mọi tạo vật.
Với tôi, Lạng Sơn là một Galilê mới, nơi Đức Giêsu hẹn gặp, nơi Người sai tôi đi rao giảng Tin Mừng của Người.
Người sai tôi như Đức Chúa Cha đã sai Người. Người đã sống trọn vẹn thân phận của kẻ được sai đi. Người đã đến hoà nhập vào đời sống dân dã, hoá thân làm một trẻ sơ sinh đi lên từ một thân phận nghèo hèn. Người đã đến “không phải để được phục vụ, nhưng để phục vụ và hiến mạng sống cho mọi người” ( Mt 20,28).
Người muốn tôi noi gương Người: biết sốngvới mọi người, dù khác biệt về chủng tộc, ngôn ngữ, quan điểm; biết hoà nhập vào sinh hoạt xã hội địa phương; tìm hiểu phong tục, tình cảm của người dân, khám phá ra những truyền thống tốt đẹp.
Vì thế tôi sẽ không đi Lạng Sơn như một người đến để ban phát, nhưng như một người khám phá. Tại Lạng Sơn, Chúa Thánh Thần đang đợi tôi. Tôi phải đến khám phá ra Người trong dân cư, trong tập tục, trong sinh hoạt của họ.