DẪN NHẬP
Trở về Châu Âu vào năm 1993, sau 22 năm sống tại ba khu phố nghèo ở Cairô, tôi đã ra khỏi nơi sinh sống của những người nghèo nhất thế giới. Công việc ở đó rất vất vả và cơ cực. Họ sống không điện nước trong những túp liều nghèo nàn. Thế nhưng, bầu khí ở đó lại vui vẻ, thoải mái.
Sinh ra trong đất nước giàu có tiện nghi, tự nhiên tôi cảm thấy mình đứng trước sự bất an tiềm ẩn: tôi chỉ thấy những phàn nàn trách móc. Chức vụ, chính phư, giao thông, xăng dầu, học đường, trẻ em, vợ chồng lương bổng, công việc, tất cả chỉ nói đi nói lại có thế, kèm theo đó là những khiếu nại tố cáo, đình công từ trên xuống dưới tùy theo nấc thang xã hội. Khẩu hiệu già nua “Tàu điện ngầm, công việc, ngủ” thường xuyên xuất hiện trên thời sự, nhiều người còn và vẫn còn cảm tưởng chẳng còn gì khác trong đời họ.
Chắc chắn, tôi cũng là nhân chứng rùng mình vì sự cơ cực, nó làm tôi phẫn nộ: cảnh những người vô gia cư lang thang khắp đường phố, trẻ em gia dẻ mụn mằn, vợ chồng bỏ nhau, cảnh thất nghiệp đáng sợ v.v... chẳng ai giúp đỡ họ. Ấy vậy mà từ 1950, nước Pháp lại có sự tăng trưởng mạnh nhất châu Âu...(mời Quý vị bấm chọn hình để xem thêm chi tiết)