Đọc bản thảo của tuyển tập Đào Khê, tôi bị xúc động mạnh khi đọc bài “Chân không”. Tác giả kể lại mộy quãng đời niên thiếu nghèo khổ của mình, sinh ra và lớn lên bên những cánh đồng châu thổ sông Hồng, những mảnh ruộng bé nhỏ phân mảnh như những mảnh đời hẩm hiu ngày tháng tối tăm, tác giả đã đi qua kiếp nghèo trong cái hồn nhiên chân chất, đi qua cái oi bức của mùa hè và cái lạnh giá khắc nghiệt mùa đông, đôi “chân không” bước qua mọi nẻo đường rong chơi và lao động, cái lao động khốn khó của con nhà nghèo vùng quê Bắc bộ. Hồi ức đó làm nên sinh động cho những bước đường dọc ngang sau này, dẫu có đi qua năm châu bốn bể, Đào Khê vẫn giữ những kỷ niệm dấu yêu ngày ấy, vẫn đôi “chân không” ấy tiếp nối từng bước chân...
Có thế vì cùng cảnh ngộ và cùng nơi sinh trưởng, nên tôi đã cảm nhận thấm thía những gì Đào Khê chia sẻ. Nhưng những gì Đào Khê viết thì không chỉ là một hối ức về kiếp nghèo và một vùng quê khốn khó, Đào Khê viết khá nhiều về những gì mình có, những gì mình cảm nhận, những tích lũy của hơn 70 năm làm người, lãng du khắp chốn, làm đủ thứ việc, sống ở đủ mọi nơi, đặt chân đến mọi miền đất sang hèn, vì thế có lẽ mọi điêù Đào Khê viết hẳn có những điều mà mỗi người có thể cảm nhận riêng tư. Tôi cũng tự tìm được như thế trong “cái ống bơ” ,...
Đào Khê đã tích lũy cho mình một gia tài quí giá, đó là niềm vui, niềm hạnh phúc giản đơn và lòng thao thức cho con ngừời cho Hội Thánh. Cái còn đọng lại mới là cái đáng quí, Đào Khê đã giữ lại cho mình mối trăn trở về Thiên Chúa, về nhân sinh. Và ông, người tiến sĩ Tâm Lý Giáo dục tốt nghiệp ở Hoa Kỳ đã dành những ngày cuối đời mình để thực hiện niềm mơ ước đó.
Cầu chúc cho ông được tiếp tục bình an, thanh thản và đi trọn con đường Chúa muốn ông đi.
Xin trân trong giới thiệu bạn đọc tuyển tập Đào Khê
LM Vĩnh Sang, dcct