Lời Tựa Hình như đã lâu lắm rồi. Những ngày tháng rất xa ở đầu thập niên 70 của thế kỷ trước. Tình cờ tôi gặp ông – nhà thơ Lê Đình Bảng – trong một buổi họp mặt các bạn đồng lớp. Hôm ấy, tôi còn nhớ, những người bạn của ông, Linh mục có, giáo dân có, râm ran trong những câu chuyện thời cuộc, về chính trị, xã hội, kinh tế, văn hóa...Ông đã pha lẫn vào cái không khí thân mật bạn bè ấy bằng những vần thơ day dứt thật, vì trong thơ, ông chuyển tải những ưu tư đầy ấp của ông về thân phận, về con người, về ơn gọi, về đát trời. Ông mang vào thơ và đọc cho bạn bè nghe về nỗi niềm nợ nần nhân gian, nợ đức tin, nợ vă hóa. Khi ấy, tôi là người trai trẻ, dợm bước vào đời với bao nhiêu trăn trở về chính mình, về một lối đi cho mình, tôi mến mộ ông từ đó.
Hơn ba mươi năm sau, tôi gặp lại ông, mái tóc của cả hai anh em đã bạc trắng. Thời gian trôi qua thật nhanh, biết bao nhiêu điều đổi thay, đất nước, xã hội, kinh tế, chính trị, văn hóa,...Ông cũng đổi và cả tôi cũng đổi
Nhưng có một điều trong ông không đổi: Nỗi niềm day dứt về Thiên Chúa, về Hội Thánh và văn hóa, những cái nợ chung thân của đời người. Chẵng những không đổi mà còn nặng nề, chồng chất hơn. Ông lang thang “Hành hương” để tìm lối thoát, nhưng hinh như không thoát. Ông lại trăn trở tìm cách trả nợ nhân gian nhưng không trả hết. Vẫn bộn bề trăm mối